Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Chưa nổi, đồng chí ạ.
Bác ta không tin đâu. Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.
Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì.
Bao người làm được sao mi không làm được. Không cất đấy, làm gì được nhau. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.
Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Em chỉ thích những anh nho chín.
Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Nhưng không phải sở thích. Đơn giản là để sống.
Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.
Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân.
Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.