Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi. Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết.
Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác.
Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Cảm thấy khỏe hơn một chút.
Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này. Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông. Chúng tôi đi thay quần áo.
Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Nàng nằm nhớ người yêu cũ.
Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn.
Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Một con lươn thì chính xác hơn. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Thôi, bác đừng xuống. Và ta bị ức chế liên tục. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.
Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Tôi và thằng em lại về. Tự giác làm một số việc.