Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác: Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng.
Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán.
Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Mọi người còn lo cho bác nữa. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng.
Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi.
Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội.
Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó.
Lúc đó, tôi trống rỗng. Đừng lỡ nhiều là được. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác.
Cũng không được đọc truyện nữa. Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.
Sợ không trả được? Không phải. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì.