Mà không xuyên sang tai bên kia. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Người lớn thì thật xa lạ.
Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
- Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau? Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Ôi! Những tiếng còi xe. Bạn không muốn cãi lại.
Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu.
Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí.