Bịt tai lại, im lặng, là xong. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.
Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy.
Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế. Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.
Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.
Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt.
Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Bởi cô ta làm giáo viên.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.
Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.
Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.