“Tôi là người chơi golf cừ nhất trong số bọn họ”, Ali tự tin trả lời, “có điều tôi chưa từng thể hiện mà thôi…” Xét ở mọi khía cạnh thì một chiếc máy vi tính không thể tưởng tượng. Chúng ta thường gọi khoảng thời gian này là “Mùa giới nghiêm”.
Hãy bắt đầu từ một bước đi nhỏ. Cái gì trong phòng khách vậy? Ông ta đã nhìn thấy ba thứ đúng không? Vì vậy, nếu điều gì đó bị tách biệt khỏi các thứ khác thì tức là nó “dis-connected” – bị tách rời.
Bạn cũng có thể tách con số đó theo nhiều cách khác nhau: 37 = mug (nước giải khát), 62 = chain (dây), 1 = toe (ngón chân cái), 92 = pan (lá trầu). 0100 chính là 01 – soda (nước soda), 00 – sauce (nước sốt). Lúc này bạn chỉ việc mở và lấy bản báo cáo đã được viết chi tiết.
Một vài người lại thấy dễ nhớ hơn với từ bella (vẻ đẹp của Italia). Như đã nói, bạn buộc mình phải ngồi nghe vị giáo sư giảng bài hay phải đọc một bài viết chán ngắt. Hội thảo truyền hình: Một hội thảo dựa vào đàm thoại có sự hỗ trợ của video.
Tôi đang nói đến một tình huống rất quen thuộc với tất cả chúng ta, đó là khi gặp bốn người cùng một lúc; tất cả họ đều tự giới thiệu rất nhanh và chúng ta không thể ghi nhớ hết tên của họ. Ông ta tự giới thiệu mình với nữ hoàng và hỏi bà còn nhớ ông ta không. Còn bây giờ, chúng ta sẽ học cách nhớ danh sách các thứ được liệt kê.
Thời gian trôi qua, có thể bạn sẽ cảm thấy mình đang bơi trong một đống sách vở. Chúng ta có hai lựa chọn cho bước tiếp theo. 500 RD sẽ được tặng cho Hội đồng Bảo trợ Văn hóa và Giải trí của thành phố Rome.
Bạn sẽ không nhớ nó đâu, bởi vì trí nhớ của bạn về lĩnh vực này rất kém mà. Vì sao Cicero có thể làm được như vậy? Ông ta đã chuẩn bị bài phát biểu đó bằng phương pháp RomanRoom. ” (con voi che con kiến).
Khi chúng ta đến một sự kiện mới, hầu hết chúng ta đều trao đổi tên cho nhau vì phép lịch sự chứ không phải vì những cá nhân đều thật sự yêu quý chúng ta. Trong lúc đang ăn, có người gọi Simonidis ra khu đất ở cổng vào vì có việc khẩn cấp. Giai đoạn B: Chú ý đến tên từng người, quan tâm tới từng người và nhắc lại tên họ trong suốt cuộc nói chuyện.
Một tập tin khác là phòng khách, nó sẽ gồm “các cuộc điện thoại chúng ta phải gọi”. Anh ta có thể kết nối chủ đề chính trong bài thuyết trình của anh ta với cửa ra vào mà anh ta nhìn thấy ngay trước mặt – cổng gỗ (rất đơn giản, phải không?). Người đầu tiên băng qua cồn cát đó không hề biết con đường sẽ dẫn mình đi tới đâu.
Một vấn đề khác khiến chúng ta khó chịu, đó là phải viết đúng chính tả. Nếu thế vẫn chưa đủ thì trong suốt cuộc đời, chúng ta không thể sử dụng đến 10% khả năng của trí nhớ! Hàng tỉ thứ chúng ta ghi nhớ trong phần đời còn lại sẽ thêm vào chỉ 10% trí nhớ của chúng ta. Ví dụ: “Friends of Isabella”.