Người quân tử muốn tỏ đức với thiên hạ bao giờ cũng tự lùi lại sau. Chưa dứt lời thì Von Bulow đã tự biết mình lỡ lời. Trái lại, ông vội vàng tỏ ra rằng ông trông cậy ở sự giúp đỡ của nhà buôn đó nhiều lắm.
Ông khuyên tôi nhiều điều rất quý về cách giữ gìn khu vườn nhỏ của tôi. Mỉm cười với ai, tức như nói với người đó: "Tôi mến ông. Tôi ngỏ ý muốn được tái ngộ ông và thiệt tình tôi bây giờ rất muốn được gặp ông lần nữa.
Nhưng ông làm bộ quên không gởi tiền. Ông nghĩ tới cách mà người ta chưa từng nghĩ tới. Phải khéo léo lắm, tế nhị lắm, đừng cho ai đoán được bạn muốn đưa người ta đến đâu.
Tai hại thay! Khả năng biết nghe đó hình như lại là khả năng hiếm thấy nhất. Một hôm tại tòa án, khi đứng làm chứng cho một người bạn, một ông luật sư nói với ông: "Thưa ông, tôi biết rằng ông là một trong những văn sĩ nổi danh ở Mỹ, có phải không ạ?". Còn không thì nền nhớ rằng, loài người không phải luôn luôn có lý trí đâu.
Hỡi sĩ tốt, mục đích của chúng ta là Địa Trung Hải". Với một giọng tự nhiên, cô nói rằng điệu bộ của tôi có lẽ hơi xưa, nhưng nguyên tắc thì đúng, và muốn học những điệu mới không khó khăn chi hết. Như vậy chúng ta khích lệ họ cho họ tiếp tục gắng sức.
Như một văn sĩ đã nói: "Đàn bà đào huyệt chôn hạnh phúc gia đình bằng nanh vuốt của họ". Nói chung thì loài người sống mà bỏ phí ít nhiều khả năng lắm. Cho nên chỉ có mỗi cách dẫn dụ người khác theo mình là lựa cách nói sao lời yêu cầu của mình hạp với sở thích của họ và chỉ cho họ cách đạt được sở thích đó.
William Jennings Bryan, Tổng trưởng nội vụ, sứ đồ của hòa bình, nóng lòng đi lắm. Tôi xin nhiệt liệt giới thiệu nó với "hải nội chư quân tử". Khi Tổng thống Wilson mời ông Mc.
"Ngày hôm nay là một ngày vinh dự trong đời tôi. " Viết như vậy mà đòi làm cho người ta muốn lại chơi với mình! Người học trò đó chỉ nói tới mình thôi, không hề có một lời khuyến khích bạn. Chăm chú nghe một người khác, khác gì nhiệt liệt khen họ.
Bất kỳ thằng khùng nào cũng tự bào chữa cho mình được mà những thằng khùng đều làm như vậy hết. Một bác sĩ khác, ông G. Nhiều người, mắc cái tật nói nhiều quá, khi muốn cho kẻ khác tin theo mình.
Nó bị ăn hiếp, nó tức, muốn trả thù, làm sao đánh cho đứa kia một "cú" nên thân để cho nó chừa tới già. Gạch dưới những ý chính. Sau khi nghiên cứu tất cả những câu trả lời, một bác sĩ đề xướng cuộc điều tra đó, không ngần ngại gì tuyên bố trên báo rằng ông tin chắc phần nhiều những vụ ly dị do sự lỗi nhịp trong cuộc mây mưa.