Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả.
Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh.
Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Bác cũng bị đau chân. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.
Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Nhưng em thèm được khỏe lại. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy.
Ta không thích nổi cáu. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua.
Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Con sông trước mặt thật xanh và êm. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau.
Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó.
Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.