Ông Giám đốc tờ báo Collier'S nói: "Muốn cho độc giả thích những truyện ngắn của bạn thì bạn phải yêu độc giả đã, phải chú ý tới họ". Ông Mahomey vẽ bản đồ án, đưa ông S. "Giữ nụ cười trên môi" Có nhiều bà muốn gây mỹ cảm, tiêu cả một gia tài để đắp vào thân những nhung cùng vóc, đeo vào mình những vàng cùng ngọc, mà hỡi ơi, quên hẳn cái bộ mặt của mình đi, bắt nó mang những nét chua ngoa và ích kỷ.
Jim Farley hiểu rằng hạng trung nhân đều thấy tên mình êm ái hơn hết thảy những tên khác. Kiếm một tật xấu của người dễ hơn là tìm cái hay của họ. Sau bữa, nhà kỹ nghệ nói: "Thôi nói về việc ông đi.
Cho nên phải kín đáo: Đừng nói tới sự thành công của ta; như vậy người chung quanh chắc chắn sẽ vui lòng. Nhiều năm kinh nghiệm đã dạy cho tôi rằng không thể nào làm đổi ý kiến của bất kỳ một người nào, dù người đó thông minh học thức tới đâu đi nữa! Xin các bạn nghe chuyện ông F. Vậy mà biết bao người một đời lầm lẫn không chừa, không biết định luật đó.
Nay ta thử tìm cách sửa chữa bức thư đó cho hợp hơn. Hội đồng quản trị hãng xe hơi xem xét kỹ các mẫu hàng rồi mời các người thay mặt đó lại một lần cuối cùng để bênh vực thứ hàng của họ. 000đ quảng cáo trên báo, không chắc đã quyến rũ được một số thính giả như vậy tới khách sạn ông.
Trong phiên nhóm, một ông tòa hỏi ông S. Anh Emile mỉm cười, đáp: - Thưa bà, quả vậy. Tôi coi người chị cũng biết chị cẩn thận.
một đứa nhỏ! Cha có lỗi. Nhưng không thể nào nói cho lão già cứng cổ và xuẩn đó nghe được hết. Cô thứ nhì, trái lại, làm bộ như không thấy những lỗi lầm của tôi mà không ngớt khen những tiến bộ của tôi.
Tôi đã có một lần phỏng vấn Stefanson, nhà thám hiểm sống 11 năm ở gần địa cực, trong 6 năm ăn toàn thịt bò và uống nước lạnh. Ông kiếm cách dò biết thị hiếu của ông giám đốc khách sạn. Và chuyện sẽ xảy ra sao? Chắc chắn là chúng tôi sẽ cãi nhau và các bạn biết cãi nhau thường thường kết quả ra sao.
Có ông ở vỏn vẹn có ba tuần. Nhưng tôi thú rằng nhớ lại bức thư đó tôi xấu hổ lắm". Ông đã thử đủ nghề nhưng chưa bao giờ có ý dạy đánh bài hết.
Cho đến người ở của ông cũng sùng bái ông nữa. Nhưng tôi biết một nhà xuất bản nọ tìm được một tiểu tiết nào để chỉ trích thì thích lắm. Ông có muốn nói gì thì nói mau đi rồi ra.
Lần lần, những câu đáp của người đó thành một chuỗi "có", ông dẫn người đó đến một kết luận mà nếu đưa ra ít phút trước, người đó đã cương quyết kích bác. Tại sao ư? Thì đây! Ví dụ bạn thắng đối thủ của bạn một cách rực rỡ và tỏ cho người đó thấy rằng y là một người ngu. Tôi muốn thành thực hỏi bạn hai chữ "mầu nhiệm" đó dùng có đúng không? Không - Không được đúng lắm, vì còn ở dưới sự thực xa.