Vậy lúc đầu, xin bạn đừng làm nhiều quá. Đối với kẻ nào khác thì như vậy có thể hơi hữu ích, còn đối với mình quả là không hợp". Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian.
Học cái gì? Điều đó không thành vấn đề, từ xưa tới giờ nó chưa bao giờ thành vấn đề. Đáng lẽ nói: "Xin lỗi anh, tôi không thể tiếp anh được, tôi phải chạy lại sân quần vợt đây" thì bạn phải nói: "Xin lỗi anh, tôi không thể tiếp anh được vì tôi phải làm việc đây". Bạn không cho phép óc bạn "lơ mơ" được, buộc nó phải làm công việc của nó và nó đã làm xong.
y không đáng được tiếp tế thời gian, phải khoá công tơ lại cắt thời gian của y đi". Người ta phải thăm bạn bè. Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.
Nếu bạn tự thấy muốn mở rộng chương trình thì tùy ý, miễn là đừng bị cái gì bắt buộc và coi thì giờ thêm đó như là một mối lợi bất ngờ, chứ không phải là lợi tức thường xuyên, như vậy bạn có thể trở lại chương trình sáu ngày một tuần mà không có cảm tưởng rằng mình hóa nghèo hơn và thụt lùi. Bạn lựa một thời đại hoặc một đầu đề, hoặc một tác giả thôi. Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo.
Người ta phàn nàn thiếu năng lực tập trung tư tưởng, không ngờ rằng năng lực đó có thể luyện được. Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa. Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.
Khi thử làm rồi mới thấy sự gắng sức đó không phải ít đâu vì cần hy sinh một chút. Trước hết, xin bạn đề phòng nhiệt tình của mình. Cho nên tôi khuyên bạn có đọc tiểu thuyết thì không nên đọc trong giờ rưỡi đó.
Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều. Bạn lại đã hăng hái khen bản đó với một cô - bạn biết tôi nói ai rồi chứ? Và bạn còn có thể tuyên bố rằng bản đó của Beethoven và "mùi rất mực" nữa. Tới nhà, bạn không ăn ngay.
y không đáng được tiếp tế thời gian, phải khoá công tơ lại cắt thời gian của y đi". Tới nhà, bạn không ăn ngay. Chính vì muốn thực hành chân lý sâu xa thường bị bỏ quên đó (chân lý ấy không phải tôi tự tìm ra đâu) mà tôi đã xem xét một cách thực tế và tỉ mỉ sự tiêu phí thời gian mỗi ngày.
Nếu không sẵn sàng chịu những thất vọng, nếu không mãn nguyện khi thấy gắng sức nhiều mà kết quả ít thì, thì thôi đi, đừng khởi sự nữa. Đó không phài là lời khuyên của tôi, mà là lời khuyên của những người khôn nhất, thực tế nhất ở đời. Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.
Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui. Họ ngồi xe máy phóng qua các miền trong xứ văn chương với mỗi mục đích là đi tìm cảm xúc mới. Tôi la lớn lên như vậy.