Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Không gì tự nhiên mất đi. Nó tan chảy, tan chảy.
Ta cũng được đi câu. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống.
Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Nhưng như thế là em còn muốn.
Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy.
Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ.
Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Mà bác thì dùng toàn công thức. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng.
Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.
Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.