Không phải tình thế, hoàn cảnh mà con gặp đã làm con đau; chính vì con nghĩ bậy về những tình thế, hoàn cảnh ấy mà hoá đau. Nhưng khi vết thương đã lành tôi không còn nghĩ chút xíu gì tới bàn tay cụt một ngón của tôi hết. Bất kỳ người nào cũng có thể thành công trong nhiều nghề được.
"Sáng hôm sau tôi thu xếp về nhà. Ông Jonathan Swift, tác giả cuốn Gulliver phiêu lưu ký, là một người theo chủ nghĩa bị quan cực đoan chưa từng thấy trong lịch sử văn chương Anh Cát Lợi. Trước hết, nếu có thể được, xin bạn rán lựa nghề mà bạn yêu.
Hai người chết trong dân số gần tám triệu người!. Tổng thống Theodore Roosevelt khi ngồi tại Bạch cung đã nói như vậy. Bạn có giữ được như vậy chăng? Nếu bạn là một người bình thường, vô bệnh, bạn có thẻ trả lời.
Có một người con gái của chú tài xế đã phải trả giá rất đắt để được bài học ấy. Tôi cặm cụi vào những việc nào choán hết tâm trí tôi, đến nỗi tôi không còn thời giờ lo buồn nữa. Partige đã viết ra 36 năm trước, nhan đề là: "Ngày hôm nay".
Tôi gọi điện thoại ngay cho viên chủ bút tớ báo này, bắt phải đăng một bài cải chính, trong đó phải ghi những kết quả tôi đã thâu hoạch được do phương pháp giáo huấn của tôi - và lẽ cố nhiên, tôi cho việc nhạo báng này là một trọng tội. Và khi tới tuổi trưởng thành lại nói: "Ước gì tôi lập gia đình rồi ở riêng". Tôi có thể kể ra một trường hợp khác nữa, một người bạn gái, cô Lucile Blake.
Bạn nên nhớ rằng tinh thần ấy có thể làm cho hạnh phúc trong đời bạn tăng lên gấp đôi vì ta chỉ dùng phần nửa những đức tính của ta để làm việc. Tôi muốn kể ra đây một bức thư của ông Georrge Rona, hiện ở tỉnh Upsala, thuộc Thuỵ Điển. Ta hấp dẫn cái gì giống ta chứ không hấp dẫn cái gì ta cần.
Ông cụ thân sinh trả lời vỏn vẹn có hai câu, nhưng thấm thía đến nỗi bà không bao giờ quên được, và hai câu đó thay đổi hẳn đời sống của bà: Bạn và tôi, trên đường đời, sẽ gặp nhiều tình thế bất mãn, không thể thay đổi. Tôi nhận định những nét đặc biệt của tôi.
Làm sao luyện được chí đó? Bằng cách luôn tự nhắc nhở rằng những nguyên tắc trong cuốn này đối với bạn quan trọng vô cùng. Nhưng bài nhạc tiếp tục, kế đó có ai lên tiếng ca một điệu cổ: Hiện nay nhiều người đóng trò khác lại rán bắt chước chị.
Bà có công việc gì cho tôi làm trong hãng bà không". Kết quả rất thần hiệu. Sullivan mua một tấm thảm rạp hát của hai người mới lập.
Người này nhún vai đáp: "Khách hàng của tôi mua hạt dẻ chứ không mua bánh". Vì vậy ông không thể dùng những sách khô khan của nhà trường để dạy, đành phải kiếm nhiều thí dụ thực tế kể cho học sinh để cho họ mê man nghe từ đầu giờ đến cuối giờ. Càng cận ngày, tôi càng đau đớn cho thân phận.