Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi.
Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…
Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Cứ ngỡ mình yêu mình. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết.
Con mèo quanh quẩn bên nách. Này, mày chuyển cái bàn này lên. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Bạn không muốn cãi lại. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Chúng là những bước chân của suy nghĩ. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần.
Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.
Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Này, mày bóc cho chú bao thuốc.