Niềm tin thứ hai chúng ta phải có nếu muốn sự thay đổi lâu dài là chúng ta phải chịu trách nhiệm về sự thay đổi của mình. Hoặc cũng có thể là phải làm, nhưng tới "ngày nào đó" thôi. Đây là một ảo tưởng văn hóa to lớn tôi dám cả quyết với bạn là càng có nhiều tiền, bạn càng cảm thấy chịu nhiều áp lực hơn.
Ban đầu, để tập cho cá heo nhảy, người ta chờ cho cá heo tự động nhảy lên. Thế nhưng, mạnh hơn tất cả những niềm tin nói trên, có một niềm tin cơ bản soi sáng và gạn lọc mọi nhận thức của chúng ta. Những câu chuyện làm tôi cảm động nhất là những câu chuyện về những người nghe theo tiếng gọi cao cả nhất của cảm xúc để quan tâm một cách vô điều kiện và hành động cho lợi ích của người khác.
Tệ hơn nữa, nhiều người còn trả lời là họ vô cùng tức giận về sự kiện này. Bây giờ bạn hãy khai triển một chương trình hành động mà bạn có thể thực hiện để thúc đẩy bạn ý thức rằng bạn đang sống trung thực và nhất quán với cá tính mới của mình. Đối với loại giá trị này, cần phân biệt hai loại: mục đích và phương tiện.
Một vấn đề lớn nữa chúng ta lo lắng là nạn đói trên thế giới. Các niềm tin của chúng ta giống như những mệnh lệnh tuyệt đối, nói cho chúng ta biết sự việc như thế nào, cái gì ta làm được, cái gì không làm được. Tôi đang dần dần biết các con, các cháu của mình, nhưng quan trọng hơn cả, tôi đang biết chính mình.
Tôi đang ngày càng học được nhiều điều hơn về bản thân mình và tôi đang học được cách sống đời sống của một con người thống nhất. Giờ đây, ngay lúc này, bạn hãy chọn lấy một điều gì mà bạn muốn thay đổi trong cuộc đời bạn. Với Mẹ Teresa, ý nghĩa tối hậu của cuộc đời có thể tìm thấy nơi những khu phố nghèo khổ nhất ở Calcutta, Thành phố của Niềm vui, với hàng triệu con người đói ăn, bệnh tật.
Các phương tiện để thành công có sẳn trong tầm tay, vậy mà họ đã đi đến một kết cuộc thảm hại, thất vọng và nhiều khi rơi vào thói nghiện ngập? Điều gì làm cho một số cuộc đời trở thành mẫu mực và một số khác trở thành lời cảnh báo? Bí quyết nào tạo nên những cuộc đời hạnh phúc, say mê, sung mãn, trong khi những cuộc đời khác trở thành vô vị, nhàm chán? Tôi đã từng gặp biết bao nhiêu người, may mắn và không may mắn, thành công và không thành công; tôi thực sự muốn biết cái gì đã cho phép những người thành công đạt được những thành tích vĩ đại, đang khi những người khác có hoàn cảnh tương tự hay khá hơn lại đã bị tiêu diệt. Những sự phân biệt vô cùng mãnh liệt mà Einstein đã làm là kết quả của một chuỗi những câu hỏi ông nêu lên.
"Tôi sẽ phải sống mười năm sắp tới của đời tôi thế nào? Hôm nay tôi phải sống thế nào để xây dựng ngày mai như tôi mong muốn?Từ nay trở đi tôi phải là người thế nào? Điều gì là quan trọng đối với tôi ngay lúc này và điều gì sẽ là quan trọng đối với tôi trong tương lai? Hôm nay tôi phải có những hành động gì để hình thành vận mệnh tối hậu của tôi? Phương pháp tốt nhất để bảo vệ bạn duy trì được của cải của mình là dành riêng 10% số tiền mình kiếm được để đầu tư ngay cả trước khi bạn nhận được số tiền ấy. Mỗi nơron là một máy vi tính nhỏ xíu và tự lập có khả năng xử lý khoảng một triệu bit thông tin.
Nếu bạn chất vấn một điều gì đủ mức, rốt cuộc bạn sẽ bắt đầu nghi ngờ điều ấy, Nhiều năm trước, tôi đã có cơ hội hiếm hoi với quân lực Mỹ và những thành công to lớn của tôi đã đưa tôi tới làm việc với cơ quan CIA. Họ cho rằng bà là một người đàn bà tâm linh siêu việt và là con người bản chất phi thường trong các quyết tâm và sự cống hiến vị tha cho người nghèo. Cháu bốn tuổi, chú muốn hỏi gì cháu?"
Không một cá nhân hay một tập thể nào thành công mà do những mục tiêu ngắn hạn cả. Nếu bạn nhắm đạt sức dẻo dai mà hi sinh sức khoẻ, e rằng bạn không thọ đủ để vui hưởng thân hình tuyệt mỹ của mình. Bạn hãy suy nghĩ một lát.
Ẩn dụ cuộc đời đối với mẹ Teresa là sự linh thiêng. Nhưng đây là một giả định không chính xác và hạn chế. Từ đó tôi đã rút ra được kinh nghiệm trong lời nói của mình.