Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm.
Ăn xong lên giường nằm. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Đã thế lại còn không chịu quay bài.
Hai bên dè chừng nhau. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.
Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.
Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.
Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.
Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Rồi lao đầu vào sáng tác. Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi.
Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.
Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.
Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân.