Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân.
Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Ông anh cũng làm theo.
Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.
Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước.
Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?.
Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.
Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.