Ông cũng không rèn luyện được những đức tính tốt như kiên nhẫn, cần cù và chịu khó. Nó không hề có những rừng cây, quặng mỏ và đá để xây dựng các công trình quân sự hay dân sự, cũng không nằm trên con đường giao thương thuận lợi. Đến khi người vay đến trả tiền, tôi sẽ trao lại vật đó.
Thêm nữa, mặc dù đã chung sống với nhau nhiều năm, nhưng tôi vẫn không sinh được một mụn con nào. Mấy năm trước đây, trang trại của họ bị châu chấu phá hoại làm mất sạch mùa màng. Ngồi trên bức tường thấp bao quanh ngôi nhà của mình, Bansir đưa mắt buồn bã nhìn ngôi nhà và cái xưởng làm việc trống rỗng của mình, trong đó chỉ còn chỏng chơ mấy thanh gỗ và một chiếc xe ngựa đang đóng dang dở.
Quốc vương đang mở yến tiệc trên hoàng thành, với món bánh mì bùn và xúp hành cho các vị đấy! Đừng để những ham muốn nhất thời trước mắt mê hoặc, hay để tâm trạng muốn làm giàu một cách nhanh chóng che mờ lý trí của bạn, vì điều này đem lại tỷ lệ rủi ro rất cao. Họ xem công việc như kẻ thù.
- Thì sau một thời gian cái giỏ sẽ đựng đầy trứng. Tôi thiết nghĩ, bây giờ chúng ta đã tìm ra phương thức đó và thông qua nó chúng ta biết một sự thật về sự may mắn. Nhưng sau đó, anh ta cứ tìm cách nấn ná ở lại và không chịu trở về nhà để lấy tiền như đã hứa.
- Tại sao bà lại lo lắng đến những chuyện điên rồ của ông ấy chứ. - Xin quý vị thân hữu và ông Arkad đáng kính cho phép tôi nói ra suy nghĩ của mình. Nếu không, cháu sẽ trả giá cho những sai lầm của họ bằng chính số tiền tích lũy của mình đấy.
– Trong hai câu chuyện trên, dịp may vụt khỏi tầm tay là do sự trì hoãn của chúng ta. Số tiền tôi kiếm được nhờ cây đàn lia này cũng nhanh chóng bay đi hết. Anh chàng cướp biển nổi khùng lên và chửi bới họ thẳng thừng.
Ado à! Anh ta gọi người nô lệ da đen của mình. Cho đến một ngày, ông hết sức vui mừng gặp lại Megiddo trên đường phố. Cư dân Babylon là những nhà tài chính, những thương gia giàu kinh nghiệm.
Thẻ đất sét vỡ thành trăm mảnh. Vào một ngày kia, người chủ nô lệ, vốn từ lâu đã trở thành người bạn thân thiết của con, đến gặp con và nói rằng: Sau một lúc, cả ba ông đều dừng lại và thở dốc.
- Vâng! Con muốn lắm chứ, nhưng con không thể rời khỏi chỗ này được. Với tài sản của tôi, các bạn nghĩ tôi sẽ mua được tất cả mọi thứ mình muốn sao? Đó là một suy nghĩ sai lầm. Khi ra đi, con quyết định tới vùng Nineveh.
Mặc dù đã rất cố gắng, nhưng chúng tôi không tài nào đếm được. Thế đấy, từ mỗi một đồng tiền kiếm được dù rất nhỏ, tôi đã biến nó thành một đám nô lệ bằng vàng làm việc cho tôi. Ông cũng rất thích cưỡi những con ngựa đẹp, khỏe mạnh thuần chủng Ả rập.