Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên.
Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu.
Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác.
Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Êm dịu và hoang vắng. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Mỗi con người trong Loài Người.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con.
Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.
Bây giờ bác đang trăm mối lo. Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.
Và lại thấy quyển sách bị xé. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.