Tôi biết nhiều người nhờ quên mình mà tìm thấy sức khoẻ và hoan hỉ. Ông làm Hội trưởng Quốc gia Thương Mãi Ngân hàng và Tổ hợp Sản xuất Công ty, lại làm giám đốc nhiều nghiệp hội lớn nữa. Phần quyết định về bạn, lẽ cố nhiên.
Chàng tên là Ted Bengermino bị lo lắng giày vò tới nỗi thần kinh suy nhược nặng. Ba trăm rưỡi năm trước, ông Francis Bacon đã có lý khi ông nói: "Triết lý nông nổi hướng óc loài người tới chỗ vô thần: nhưng triết lý sâu xa lại đưa ta tới tôn giáo". Đó là chuyện 5 năm trước.
Bà rất điềm đạm, bình tĩnh, như không bao giờ lo lắng hết. Trời thì nóng gần 50 độ. Tôi đã thấy thường quá đến nỗi không còn ngạc nhiên gì nữa.
Việc ấy họ làm trong ba hoàn cảnh khác nhau. Ông kể chuyện một kế toán viên mà ông biết. Về sau, ba tôi kể rằng bữa ấy người không tự trầm là nhờ má tôi quyết tín rằng nếu ta kính Chúa và tuân lời Chúa dạy, thì mọi sự sẽ được như ý hết.
Như vậy chắc chắn Đại tướng đau chỉ vì lo nghĩ, cảm xúc mạnh quá, thần kinh kích thích quá nên khi hết lo, lại vững bụng, vì công việc đã hoàn thành ông bình phục lại ngay. Tôi thấy nó thiệt là một thanh niên dễ thương, đáng làm kiểu mẫu. Burton! Anh đã biết bí quyết đắc nhân tâm và diệt lo, để vui sống.
Ông Lincoln liền lập tức hồi lệnh. Lúc đó, óc bạn như một cái máy quay thả cửa, quay tít mù, khiến cho những bộ phận chỗng đỡ có thể bị cháy hoặc tan tành ra từng mảnh. Khi cưới một người đàn bà goá, anh ta nể vợ, đi vay mượn để cho mấy đứa con riêng của chị này vào trường Trung Học.
Còn những chỗ viết sai mẹo trong thơ tôi mà ông đã vạch ra, xin thú thật là tôi không nhận thấy, và không ngờ tôi lại viết sai nhiều đến thế. Tất thì tôi trao cả vấn đề đó cho Chúa và cầu Ngài giải quyết giùm. Will Rogers dàn cảnh trong một ca vũ đài đã lâu năm không pha trò lấy một tiếng, cho tới khi ông thấy ông chỉ có tài pha trò và rồi ông nổi danh vì vậy.
Nghe lời tôi khen, người ấy nhớ lại vẻ đẹp của con vật". Các bác sĩ nói rằng hiện nay cứ 20 người Mỹ có một người phải nằm nhà thương điên trong một thời gian không kỳ hạn. Đêm kia, trong một cuộc du lịch, tôi có ghé thăm công viên Quốc gia ở tỉnh Yellowstone.
Buổi sáng, thức dậy, ta có hàng trăm công việc phải làm trong nội ngày. Tôi thấy trước mặt có hai đứa nhở quần áo tồi tàn, chắc lại để ngắm cây Nô-en. Vậy mà Thượng Đế vẫn nuôi chúng.
Tất nhiên, người ta có thể quá lo lắng về chứng đó, rồi sinh lực mỗi ngày một suy kém đi, khiến cho vi trùng được dịp huỷ hoại cơ thể. Quá khứ đã chết, đừng cho nó sống lại nữa. Lý trí của ta tựa chiếc tam bản bị sóng nhồi trong một biển sâu thẳm và tối tăm vì dông tố.