Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.
Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo.
Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.
Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.
Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Cơ bản là không muốn lắm. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Tôi không có ý định ra đi. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất.
Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.