Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.
Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Bạn lại muốn lưu lại.
Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Tất nhiên là họ không có ác ý rồi.
Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn.
Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được.
Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Rồi bảo cảm ơn ta đi.
Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá.
Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Có điều, em chã thích. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội.
Rất rối rắm và hoang mang. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt.