Việc trở thành thành viên của một nhóm bạn tốt khiến người ta của thấy gắn bó với nhau hơn, đồng thời cũng làm tăng sự tự tin cũng như mức độ hài lòng của mỗi cá nhân lên rất nhiều. Blass buồn bã nói: "Khi sự tự tin ra đi, có thể nó sẽ ra đi mãi mãi". Có lẽ họ nghĩ rằng - việc bộc lộ sự quan tâm của mình với người khác như thế là biểu hiện của tính uỷ mị.
Cuốn sách sẽ giúp chúng ta khám phá cách suy nghĩ, tư duy của chính mình, tìm ra được sự khác biệt giữa người hạnh phúc và không hạnh phúc để tìm ra con đường đến hạnh phúc của mình. Chỉ là một quả bóng trắng đứng yên. Những ai có nhiều cơ hội giúp đỡ người khác hơn thì sẽ cảm thấy hài lòng với bản thân hơn.
Họ rất muốn biết gia đình sống ra sao, và họ sẽ cảm thấy vui hơn khi thường xuyên liên lạc với gia đình. Có được những người bạn tâm giao hay thậm chí chỉ cần một người hiểu mình thật sự và có thể chia sẻ mọi điều đã là hạnh phúc lắm rồi. Còn Michael Jordan chẳng nhận được lá thư nào, vì cậu không có tên trong đội tuyển.
Chúng ta nhận ra hạnh phúc không hề đơn giản. Họ chẳng bận tậm cố gắng tìm cách liên kết chúng với những sự kiện khác. Chúng ta thường cảm thấy quá tải khi phải thường xuyên làm những công việc lặt vặt ở nhà, nào là lau bếp, quét dọn nhà cửa, đi chợ, nấu ăn… cùng hàng tá việc khác.
Tất nhiên không phải tất cả những người hạnh phúc đều luôn gặt hái thành công, và người bất hạnh lúc nào cũng gặp thất bại. Hãy quan tâm hơn đến những nguời xung quanh bạn, đề nghị giúp đỡ họ khi có thể. Cũng giống như việc ủi đồ, mỗi khi làm bất cứ điều gì, hãy nghĩ rằng bạn đang làm điều mình muốn.
Rồi bạn sẽ thấy thoải mái hơn, từ đó bạn có thể tìm thấy nguyên do của nỗi buồn và sẽ biết cách thay đổi, hoá giải nó. Thế giới xung quanh anh bất chợt xám màu chuyển sang đen kịt tuyệt vọng khi không còn lăng kính lung linh của tình yêu. Dĩ nhiên, cuộc sống gia đình không thể có các yếu tố như nơi làm việc, và bạn cũng không nên trong chờ điều đó sảy ra.
Ước mơ của Gary là phục vụ đất nước qua những hoạt động phục vụ trẻ em. Một người cảm thấy thoải mái trong bức tranh hớn, còn người kia lại vừa ý với các chi tiết. Theo giáo sư John Hamler: ”Điều khác biệt lớn nhất trong cuộc sống tinh thần của hầu hết những người bình thường và các "nhà khoa học" là người bình thường luôn để cho các sự kiện diễn biến một cách ngẫu nhiên và cảm nhận như bản chất nó vốn có.
Luôn luôn có sự khác biệt giữa "tôi phải làm!" và "tôi muốn làm!", cũng giống như việc tôi phải ủi đồ và tôi chọn ủi đồ. Tại sao mẹ cô lại đề cập đến chuyện nghề nghiệp của các con gái bằng một giọng điệu như thể bà thất vọng về công việc của Mary? Bản chất của sự việc xảy ra không quan trọng bằng chính cách bạn đón nhận nó như thế nào.
Thông thường, họ ra quyết định cho từng bộ phận riêng biệt hơn là nghĩ đến tổ chức như một tổng thể. Những lúc như vậy, điều cần làm là hãy tự khẳng định xem mục đích công việc bạn đang làm là gì? Nó có thật sự giúp bạn tìm thấy ý nghĩa và niềm vui trong cuộc sống hay không? Hay chẳng qua đó chỉ là bạn đã làm việc quá sức? Đã đến lúc bạn cần nghỉ ngơi để lấy lại sinh lực cho những ngày tiếp theo. Tại sao Victor lại thấy hứng thú với công việc đến thế? "Cha tôi là một tài xế xe điện đã nghỉ hưu.
Bạn hãy tự hỏi xem, "Thực ra, mình có muốn xem chương trình này hay không? Nếu nó không được trình chiếu thì mình có yêu cầu Đài truyền hình làm việc đó hay không?". Liệu ông ta có "rũ bỏ" được ám ảnh phạm tội đó sau ngần ấy năm hay không? Ông tuy không bị ngồi tù, nhưng sau đó ông đã mô tả lại cái địa ngục mà ông phải đối mặt, trong khi chờ đợi mọi người phát hiện ra tội lỗi của mình và kéo ông ra khỏi cái thế giới khủng khiếp về tinh thần đó. Chính quyết tâm ấy sẽ cho bạn niềm tin và nghị lực để có thể vượt qua những khó khăn mà đôi lúc khiến bạn phải bỏ cuộc.