Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ.
Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.
Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp.
Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói.
Và chưa thấy phải thay đổi. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm.
Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn. Rồi đến nằm bên nàng. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.
Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu. Ta chẳng cảm thấy quái gì cả. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành.
Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.
Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.