Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Tiếc là tôi không phải quí khách.
Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình.
Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao.
Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ.
Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.
Rồi đau và chấp nhận đau. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.
Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.
Không không cần gì cần ai nữa. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau.
Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng.
Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa.