Một hôm, tôi gặp một người hiến binh cưỡi ngựa, có vẻ muốn làm oai lắm. Người ấy hỏi tôi bằng một giọng xẵng: Không thể có lời nào nhân từ hơn để xét bà nữa.
Nhưng hoàn cảnh nó thiệt là trái ngược. Vậy khi biết trước thế nào người khác cũng nói những lời khó chịu với mình, thì mình tự đem những lời đó trách mình đi và người ta sẽ không làm gì mình được nữa. "Xin ông Edward Vermylen chú ý.
Có một định luật quan trọng nhất mà chúng ta phải theo khi giao thiệp. Tôi sẽ chứng rõ rằng. Nói cho đúng, tôi đã vô lễ và những lời chỉ trích đó không phải là không xứng đáng.
Cha đã phạt con vì con còn con nít mà cha bắt con làm như người lớn. Nhưng bây giờ tôi trả lời: tôi "chỉ muốn hỏi ý ông thôi; tôi muốn biết sau này nó còn thôi nữa không và làm sao cho nó khỏi thôi". Nhưng tôi ngại rằng cái phong trào chỉ trích và nghi ngờ các vị chỉ huy mà ông rải rác trong quân đội sẽ trở lại hại ông.
Anh dắt bốn người phụ lại hầu khách chứ không phải một người như thường lệ. Khi đọc những thuyết của Einstein tôi sinh ngờ cả bản cửu chương là không đúng nữa. Có khi thấy được sự phản động hiện ra ngoài nữa, tất cả cơ thể chống cự lại, không chịu có thái độ "bằng lòng".
Cho nên đáng lẽ buộc tội anh, tôi định thay đổi thái độ mà khoan hồng với anh và tôi đã thành công rực rỡ. Khi khách hàng tới, người bán xe hỏi: "Ông giúp tôi được một việc không? Tôi biết ông sành về việc mua bán xe hơi lắm. Còn cứ nhịn đi thì được nhiều hơn cái mình muốn nữa".
Nhưng ông Mahomey không nói ra như vậy, sợ mất lòng, mà lại thăm ông S. Kết quả cuộc điều tra đó là một sự tiết lộ bất ngờ về đời sống đau thương trong những cuộc ái ân của họ. Tóm lại, gọi là lý luận, chứ kỳ thực chúng ta chỉ tưởng tượng ra những lý lẽ để giúp ta cố giữ những thành kiến cũ của ta thôi.
Ông có thói quen mỗi ngày đi dạo qua hết các gian hàng của ông. Một cái nhọt tại cổ người đó làm cho người đó lo lắng hơn bốn chục nạn động đất ở Châu Phi. Rút cục người ta tin theo ông hết.
Vậy tại sao ông vua thép đó thành công? Là vì ông biết dẫn đạo người. Không kiểm soát gì hết, không có thẻ gì hết. Khi Roosevelt phải tiếp một người khách, thì cả buổi tối hôm trước ông nghiên cứu vấn đề mà ông biết khách ưa nói tới hơn hết.
Điều đó dễ hiểu quá mà! Không cần phải theo học bốn năm tại Harvard để tìm thấy chân lý đó. Nhưng dù sao cũng phải chê. Ông ta bèn kể nỗi lo phiền của ông.