Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Chứ trước đây thì um nhà rồi. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ.
Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể. Lát sau, tôi rủ ông anh ra.
Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Lát sau tôi lẻn xuống.
Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo.
Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp… Tôi tống vào thùng rác.
Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi.
Chứ không thở dài như những người thân… Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Hoặc sẽ bắt mình quên.