Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai.
Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.
Ông anh cũng làm theo. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Tôi từ giã mái trường cấp III.
Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.
Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.
Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác.
Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ.