Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Về trả vay, cho nhận.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.
Lại còn hăng nữa chứ. Vận động điên cuồng và đầy khao khát. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.
Lúc đó bạn đang gập bàn. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. Như người ta đốt vàng mã thôi mà.
Nghĩa là không đứng trên người khác. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Thua còn có năm nghìn an ủi.
Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác.
Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.
Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Hãy bắt tôi, nếu có thể.
Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Bác không rõ cháu đi đâu. Rồi về tủ để đồ mặc đồ.
Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi.