Và tất nhiên là chúng đều thất bại. - Anh chuẩn bị tài liệu đầy đủ chưa, thầu dự án này thắng hay thua là ở phần thuyết trình của anh đấy. Ghét sự lãng mạn nhưng lại luôn tìm kiếm nguồn cảm hứng từ nó.
Hôm nay mình mới chia tay với anh ấy, thật buồn, mình đã nói ra những lời không thật với lòng, có lẽ anh bị tổn thương nhiều lắm. Nhưng vào thời điểm này thì không còn tiệm nào mở cửa nữa. Hồng Đào, chuyên nhận ráp quần áo cho các nhà may, gia công tại nhà.
Không có mục đích thì bạn sẽ làm rối hết mọi việc lên. - Chắc là con không xa lạ gì với nhà bác học Đác – Uyn, phải không nào? “Học, học nữa và học mãi”. ” – Phượng “Sài Gòn” gợi ý.
- Đôi mắt phản đối: Giời ạ, tớ chưa thấy học sinh nào không học bài mà tim không đập loạn xạ khi bị khảo bài cả. Mình không thể chịu đựng được chuyện phải đối mặt với anh với tư cách một người em gái, thật không thể chịu đuợc, nhưng mình cũng không thể làm khác. Bỗng Ghét thấy hai chú voi đang nói chuyện với nhau.
Mỗi buổi sáng cuối tuần không còn có ai chịu trận chung cái tội ngủ dậy trễ, tranh luận về một bộ phim hấp dẫn hay cùng vào siêu thị mua và chia sẽ những món "bí kíp" làm đẹp của con gái. Vào một buổi tối nọ, khi Linh Vy đi học về, cô phát hiện ra sao hôm nay lại có nhiều đôi tình nhân đổ ra đường dạo phố thế. Những hình ảnh đó vô tình làm chạnh lòng cô như một vết thương bị xát thêm muối.
- Người con gái biết quan tâm là người con gái luôn hỏi: "Anh còn tiền hok dzậy?!" - A = Atmosphere (không khí). Một người quen dửng dưng rất lạ.
Khi làm một công việc freelace, bạn phải chủ động xử lý mọi tình huống có thể xảy ra trong công việc. Mình tức lắm nhưng chỉ biết lấy đó làm bài học xương máu thôi…” Cách đánh giày của anh đúng là có một không hai: không dùng bàn chải mà thay vào đó anh dùng vải bông quấn quanh ngón tay trỏ và ngón giữa của bàn tay phải, xi đánh giày cũng tự mình điều chế.
“Cái "TÔI" là 1 cục đá to đùng, nếu bạn nén nó xuống nước, nó sẽ kêu: "tỏm!". Tiếng chim kên kên thỉnh thoảng lại thét lên làm Ghét thêm rùng mình. Chị công nhân vệ sinh đáng thương đành ra về với hai bàn tay trống.
Con luôn phải đối mặt với những sự thất vọng. Năm mới rồi, con không muốn mẹ phải đau mắt nữa! Cái ngày mà đơn vị quân ngũ chồng chị đang công tác báo tin về rằng anh đã mất tích trong một trận chiến khốc liệt và ít có cơ may sống sót cũng là ngày bé Bông vừa tròn 2 tháng tuổi, hơn bốn năm đã trôi qua sau cái ngày đó nhưng nỗi đau trong chị dường như chưa bao giờ nguôi.
Quán hôm nay trở nên đông lạ thường, mà cũng phải, mùa Valentine mà. Chính xác đến nỗi mà bác Nam hàng xóm có thể đi làm đúng giờ mà không cần nhìn đồng hồ, chỉ cần để ý xem Chíp đã dậy đi học hay chưa. Thế đấy, có những điều quí giá mà ta nghĩ rằnng nó rất xa vời nhưng thật ra lại nằm ngay trước mắt mà đôi lúc ta phải đứng thật xa mới thấy nó thật gần biết bao.