Trước hết, bạn hãy nói: "Tôi không trách ông một chút nào hết! Nếu tôi ở vào địa vị ông, chắc chắn tôi cũng hành động như ông". Ai không đồng ý với mày thì mày có giọng cứng cỏi với người ta. Vậy tại sao ông vua thép đó thành công? Là vì ông biết dẫn đạo người.
Bà không bao giờ tranh khôn với chồng. Vấn đề sinh tử! Vậy mà trong chúng ta, có mấy người biết giữ thể diện cho người khác? Chúng ta chà đạp cảm tình của người, bắt họ theo ý ta, buộc lỗi họ, dọa dẫm họ; chúng ta rầy la con cái hay người giúp việc trước mặt bất cứ ai, không hề nghĩ rằng tự ái của họ đang bị ta chà đạp. Bá tước phu nhân Tolstoi tìm thấy chân lý đó - nhưng trễ quá.
Một người bán xe hơi cũ theo học lớp giảng của tôi, cũng dùng phương pháp đó để bán một chiếc xe hơi cho một mối hàng người xứ Tô Cách Lan. Tôi đã có một lần phỏng vấn Stefanson, nhà thám hiểm sống 11 năm ở gần địa cực, trong 6 năm ăn toàn thịt bò và uống nước lạnh. Vậy thì làm sao kiến thức hẹp hòi của mày có cơ hội mở mang được".
Benjamin Franklin vì dùng nó mà làm cho một kẻ thù biến thành bạn thân suốt đời của ông. Đã có những người vì khát khao danh vọng mà hóa điên như vậy, thì sự biết khen tài năng của những người ở chung quanh ta tất phải là một phép mầu nhiệm vô cùng. Dưới đây là một bức thư mà Tổng thống Lincoln viết ngày 26-4-1863, trong giờ đen tối nhất của cuộc Nam Bắc chiến tranh.
Thấy vậy, tôi phải đích thân làm công không cho chính phủ. Vì người nào không còn lấy một nụ cười để tặng kẻ khác, người đó cần nhận một nụ cười hơn ai hết. Tôi đã chứng tỏ rằng ông ấy lầm.
Bây giờ nhìn con nằm trong giường nhỏ của con, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một em bé. Chúng ta tự bào chữa rằng như vậy lâu quá, mà công việc ta bề bộn quá. Ngày nào cũng như vậy.
Và chị xứng đáng thiệt. Anh phải lên Nữu Ước, kiếm thầy học, luyện thêm nó đi. Đã khai số tiền đó thì phải đóng thuế".
Trong khi củi cháy lách tách trong lò sưởi, người ta mời tôi đánh bài bridge. Rồi trong khi nói chuyện với người đó, ông tìm cách nói tên người đó vài ba lần và ráng ghi trong trí nhớ hình dáng, vẻ mặt người đó để khi thấy người thì liên tưởng ngay tới tên được. Ông nhất định đi đường khác và bắt đầu nghiên cứu nghệ thuật dẫn dụ người.
Vậy thì làm sao kiến thức hẹp hòi của mày có cơ hội mở mang được". Sáng ngày, trong khi con sửa soạn sách vở đi học, cha đã rầy con vì con chỉ quệt chiếc khăn ướt lên đầu mũi con thoi, cha đã mắng con vì giày con không đánh bóng, cha đã la khi con liệng đồ chơi của con xuống đất. Nhan đề đoạn đó là: "Làm cha nên nhớ.
Tôi trả lời rằng người đó có lẽ không được dân chúng ủng hộ và nếu cử y có lẽ thất sách. Nhưng má nó, một người nhà quê nghèo an ủi nó, ôm nó vào lòng, bảo rằng bà tin chắc nó có tài và đã thấy nó tiến tới rồi. Ông nghĩ tới cách mà người ta chưa từng nghĩ tới.