Suy nghĩ của đứa bé là: “Mẹ là người biết rõ nhất, và nếu mẹ nghĩ mình đau thì mình phải đau. Khi đó chúng ta sử dụng lôgic để biện minh cho các hành động của mình. Bạn cần nhìn nhận quy trình phát hiện dối trá đúng như bản chất của nó – một cuộc khẩu chiến.
Một người bạn của tôi là huấn luyện viên diễn xuất kể với tôi rằng những diễn viên không tinh tế thường nói hết những lời thoại của mình với trọng âm đều đều, một sự tố giác chết người rằng họ mới vào nghề. Không hề có đơn từ chức nào được trình lên cả. Tạo lập độ tin cậy là chìa khóa để gây ảnh hưởng đến hành vi của người khác.
Lợi thế lớn nhất của bạn là bạn biết mình đang phải đối phó với loại người nào. Cách duy nhất người đó biết được chính là khi họ có tội. Phương án tấn công 4 – Giả định trực tiếp/ phát đạn trong bóng tối
Trong phương án này, người đó sẽ bị ép phải nói về bất kỳ chuyện gì người đó cảm thấy là những hành động xấu của mình. Hãy nhớ giữ vững lập trường và không đấu dịu cho tới khi bạn nghe được lời thú nhận có giá trị. Khi nói dối, hoặc trong cuộc trò chuyện có yếu tố dối trá, kẻ nói dối sẽ hiếm khi đụng chạm vào người khác.
Có vẻ như là bạn mua chiếc xe để được thêm tiền – quá hời! Lúc này bạn chỉ nghĩ như vậy vì bạn đang so sánh nó với những chiếc xe khác. Phần thưởng dành cho việc thú nhận cần phải có ngay lập tức, rõ ràng, cụ thể và hấp dẫn. Những hành động đơn giản như cởi khuy áo choàng hoặc buông tay ra không bắt chéo nữa có thể làm cho người khác cảm thấy đỡ phải đề phòng hơn.
Câu dưới đây sử dụng cả ba từ trong một kết cấu hoàn toàn chẳng đem lại ý nghĩa gì nhưng có vẻ lại có ý nghĩa. Cất gánh nặng này có thể làm anh cảm thấy tốt hơn. Biện pháp này là để vệ sinh vòm miệng.
Trong nhiều trường hợp, phương pháp tiếp cận trực tiếp là tối ưu. Tiếp theo đó có thể sẽ là lời yêu cầu một đặc ân nhỏ hơn, thứ người đó thật sự muốn bạn làm. “Dì biết đấy, con khó chịu tới mức không muốn nói về chuyện đó lúc này.
Một nhân viên không mấy tiếng tăm bán loại xe hơi đã qua sử dụng có thể cho bạn xem vài mẫu xe có giá cao hơn 20-30% so với giá trị thật. Một biểu hiện không nhất quán thấy rõ giữa điệu bộ và lời nói chứng tỏ rằng người nói đang nói dối. Bạn giận dữ bỏ đi cùng với chiếc áo đắt tiền, đầu ngẩng cao, dĩ nhiên rồi! Còn người bán hàng? Cô ta mỉm cười suốt chặng đường tới nhà băng.
Đây là cách những người hiểu quy tắc này có thể sử dụng nó để chống lại bạn. Tại sao dì cho rằng việc đó cần thiết?” Nếu họ nói bạn cần chụp X quang và bó bột thì bạn phải chụp X quang và bó bột.
Một số người có thói quen sử dụng những cụm từ này. “Dì biết đấy, con khó chịu tới mức không muốn nói về chuyện đó lúc này. Anh có thể đang nghĩ anh không có lý do gì phải nói với tôi.