Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật.
Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường.
Tôi không đuổi nó nữa. Nhưng lại muốn súc tích. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác. Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.
Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.
Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Đã đi một số cây số. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.
Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước.
Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời.
Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết.
Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào.