Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.
Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Ông viết tất cả, không sửa chữa. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.
Tôi thì cất lại trong đầu. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Chúng tôi làm theo luật. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.
Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Là người thì nên thế. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực.
Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Ba năm… Ba năm thì không tính được. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi. Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con.
Màu xanh của bể bơi. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Ngày hôm qua cháu không học gì cả.