Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.
Không phải là rứt tung. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Thật ra, có gì để mất đâu.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Nó cũng không thích tôi lắm.
Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm.
Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con.
Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.
Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.
Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Để nấu cơm cho anh ăn. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng.
Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.