Con nên làm công việc mà đáng lẽ ra cha phải làm khi ở vào độ tuổi của con. Vàng là người làm công cần mẫn và nhiệt tình nhất đối với những người chủ khôn ngoan biết nhận ra khả năng sinh lợi và phát triển. Ông bàng hoàng nhận ra đó chính là Kẻ cướp biển ngày trước.
Bước ngoặt trong cuộc đời của những người này đã đến khi họ nhận ra rằng những lời khuyên, những bài học giá trị trong kinh doanh đi từ Algamish đến Arkad, và bây giờ, từ Arkad đến với họ. - Kìa, đó là người giàu nhất tại vương quốc Babylon đấy! Trông ông ấy bình thường như bao con người khác thôi mà. Trên con đường đó, bạn háo hức, mong muốn thực hiện nhiều ước mơ, dự định, khát khao… của riêng mình.
Mong ông mua giúp để tôi và các nô lệ của tôi được trở về ngay trong đêm nay. Họ vẫn nghèo đói, vất vả và lam lũ, có khi suốt cả cuộc đời vẫn không thoát khỏi cuộc sống cơ cực đó. Mặc dù đã rất cố gắng, nhưng chúng tôi không tài nào đếm được.
Nhưng các bạn đã không cố gắng để làm việc hết lòng. Cha sẽ trao cho con hai vật để giúp con có điều kiện thực hiện ý định của mình. Tôi đã cho người đi tìm cậu khắp nơi.
Cột sống của tôi sẽ không bị gãy. Do vậy khi Nomasir đến tuổi trưởng thành, ông Arkad bèn cho gọi Normasir đến và bảo: Thời gian trôi qua như một cực hình, tôi cảm thấy nhục nhã vô cùng với cảm giác mình đang bị tuyên án.
Lúc đó, tôi quan sát thấy những người thợ khác làm việc giỏi hơn tôi và được trả công cao hơn. - Đối với tôi, tính ù lì là một kẻ thù luôn rình rập, chờ dịp để gây cản trở cho công việc. Chờ cho mọi người yên lặng, Arkad mỉm cười một cách độ lượng trước sự đùa cợt đó, rồi nói:
- Còn để cho con cái của chúng ta sinh sống nữa chứ? – Bansir nói tiếp. Trong đoàn lữ hành đó có một chàng trai trẻ. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, nền văn minh Babylon đã trở thành một dấu ấn quan trọng đối với sự tiến bộ vượt bậc của con người ở các kỷ nguyên sau này.
Hạ thần sẵn sàng truyền dạy những hiểu biết của mình cho tất cả mọi người. Nay ta đã già rồi mà những đứa con trai của ta chỉ biết tiêu pha, chứ không hề có ý muốn làm ra tiền. - Giàu đến thế kia ư! – Bansir sửng sốt.
Phía sau lưng ông, đoàn lữ hành lại tiến bước một cách chậm chạp trong đám bụi đỏ mịt mù. Thắt lưng của tôi đeo lủng lẳng một cái túi to, nặng trĩu vì những đồng tiền vàng. - Vậy thì bây giờ cậu hãy chứng minh điều đó đi.
- Tôi sẽ kể! - Một người đàn ông trung niên, mặc áo choàng màu đỏ đáp lại. Họ làm gì để trở nên giàu có? Sự giàu có tự đến hay mình phải đi tìm nó?. Bây giờ, con xin hoàn lại cha một túi vàng của Nineveh có cùng một trọng lượng như nhau.