Phimsecs

Trộm đồ bị bắt con gái gọi mẹ đến giúp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Bây giờ đến tiết mục bể sục. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con.

    Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.

    Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.

    Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu.

    Dù đôi khi như leo cột mỡ. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.

    Một ngày thả ra nắng mặt trời. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu.

    Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Mọi người còn lo cho bác nữa. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi.

    Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.

    Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Nhưng ta không cho nàng nói. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.

    Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap