Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Nhà văn ngồi lại một mình. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.
thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.
Bạn cần trả công và cả tự do. Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc. Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào.
Lúc đó bạn đang gập bàn. Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân.
Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Anh dạy em, biết, quay ngay. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.
Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Tôi biết ông rất yêu vợ.
Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.
Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.