Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại.
Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Bạn lại cười một mình.
Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả.
Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. - Rất tiếc là không thể, thưa ông. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ.
Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.
Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Để tí nữa em bảo cháu vào. Đã thế lại còn không chịu quay bài.
Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Tay tiếp tục thả giấy vào. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.
Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước. Chẳng có gì để thấy xót thương. Họ vốn là những người khá nhạy cảm.