Và bon chen không bẩn, không ác. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.
Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. - Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông.
Bố mẹ con cũng buồn. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây.
Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem. Nó cùng tham gia giải với bạn. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi.
Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.
Vậy mà tôi đang viết. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng.
Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.
Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.