Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.
Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây.
Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.
Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi). Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này.
Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.
Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về.
Nó cùng tham gia giải với bạn. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).
Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.
Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Chúng xèo xèo sền sệt.