Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp.
Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.
Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó.
Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ.
Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu.
Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào?
Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Em bảo thế thì con phải gọi điện về.
Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời. Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng.
Tay tiếp tục thả giấy vào. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói.
Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Viết thế đủ chưa nhỉ.