Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Ôi, cuộc đời của bác tôi. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.
Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Và lại thấy quyển sách bị xé.
Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.
Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc.
Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Và chưa thấy phải thay đổi.
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít. Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải.
Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà.
Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Cô gái bảo: Không. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than.