Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.
Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập.
Tôi muốn đâm vào đâu đó. Ông anh chuyển sang bể nóng. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.
Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.
Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố.
Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…
Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Người bảo đời là một bát sơri. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng.
Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng.
Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Bác vòng sang phía trái tôi.