Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.
Sau đây là một số dữ kiện. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn.
Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Khán giả sôi động phết. Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không.
Nhưng mọi người thì khác. Hắn phải lừa phỉnh mình. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc.
Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Cứ như người từ trên giời rơi xuống.
Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường.
Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Cái cuối có phần họ nói đúng.
Cho từng tờ vào lửa. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế.
Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ.
Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian.