Phimsecs

Anh nhân viên chuyển đồ số hưởng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.

    Người yêu càng quí chứ sao. Âm thanh lắng hẳn đi. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.

    Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi.

    Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.

    Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.

    Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang).

    Ngồi nghe giảng và chép bài. Hôm nay chị bạn ra viện. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.

    Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Có điều, con đường thì khác. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.

    Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc.

    Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap