Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Âm thanh lắng hẳn đi.
Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình.
Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Nhưng nó không còn ở đó.
Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Như thể kéo một con vích lên bờ. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt.
Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức.
Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.