“Vẻ đẹp thể hình giống như một chai Coca, nó bị hư theo thời gian. Nếu phân tích kĩ lưỡng thì từ ngày ta sinh ra cho đến khi ta 10 tuổi, ta vẫn còn phụ thuộc rất nhiều vào cha mẹ. “Tầm hoạt động của một người phải vượt quá tầm với của người ấy, nếu không thì thiên đàng dùng để làm gì?”
” _ DATUK MAZNAH HAMID Người chủ cửa hàng không biết phải làm gì cả. Theo tôi, ta nên hiểu như thế này:
Nhưng tiếc thay, đôi khi người ta lại hiểu nó một cách quá máy móc. Nó có thể làm bạn nhũn nhặn hơn hoặc cứng rắn hơn. Bạn đã tự gieo trồng các nhân ấy.
Anh được huấn luyện trong điều kiện hết sức khắc nghiệt :học sanh bị đánh đập và bỏ đói nều không làm theo lệnh. Điều này rất đúng,thế mà nhiều người trong chúng ta không nhận thấy. Vào năm 1953,ông và Tenzing Norgay,người dẫn đường sống ở vùng giáp ranh biên giới Nepal và Tây Tạng ,đã là những người đầu tiên đặt chân lên điểm cao nhất -8847,73m của đỉnh Everest.
Không ai phủ nhận điều này. Nhưng khi bạn sai lầm , dù 10 ngàn vị thần thề thốt rằng bạn đúng cũng chẳng thay đổi được gì. Sau đó bà được khuyên: “ Để làm giàu, cô không nên chuyên về việc gì mà phải tham gia kinh doanh! Một là phải có bằng cử nhân đường phố- sự tinh ranh, và có bằng “Thạc sĩ lương tri” .
Không thể dùng lời để mô tả hết cảm giác của tôi lúc ấy. Ở dạng tự nhiên thì cao su chảy ở nhiệt độ thấp,Goodyear đã phải làm việc mất 10 năm trời trước khi phát minh ra một quy trình gọi là sự lưu hóa, quy trình này ngăn ngừa sự tan chảy của cao su và lần đầu tiên biến cao su trở thành một sản phẩm thương mại. Đi học, túi ông luôn luôn rủng rỉnh tiền và có nhiều bạn bè vây quanh.
Điều đó chỉ có nghĩa bạn có cơ hội để bắt đầu lại tất cả,cố gắng là một điều gì đó mới mẻ. Chính nó buộc tôi phải học cách nói chuyện trước công chúng, chuyện này rất dài nên tôi xin phép không kể ra đây. Chắc hẳn các bạn cũng đoán ra được tình huống lúc đó tồi tệ đến mức nào vì chúng tôi sợ cha đến nỗi không dám nói với bất cứ ai về việc cha đánh đập mình, nói gì đến việc báo cảnh sát.
Niềm vui của tôi đến tột đỉnh khi chúng tôi “tiếp quản” trường đaị học năm 1974. “Mỗi một tai họa , mỗi thất bại, mỗi chướng ngại vật, mỗi bệnh tật của cơ thể; mỗi hoàn cảnh khó khăn và kinh nghiệm đều mang theo một hạt giống lợi ích tương đương nào đó, nhưng thường ẩn dưới một hình thức nào đó. Nhưng dù sao đi nữa, tôi cũng phải tham gia bằng được.
“Mùi vị ngọt ngào của thành công sẽ kém ý nghĩa hơn nếu không có thất bại”. Nhiều lần ông bị tống giam vì tham gia nhiều cuộc biểu tình khác nhau . Anh ấy hay cô ấy có lẽ không còn là người bạn đã từng yêu.
Chúng tôi đang bay vút lên cao – mục đích của chúng tôi là chinh phục cả thế giới! Chúng tôi biến những kho hàng của mình thành nơi đào tạo các nhân viên hàng đầu thành các nhà quản lý, những người mà ngày nào đấy sẽ được gửi đến điều hành những doanh nghiệp tương tự ở các quốc gia khác. Tôi được chỉ định làm thư ký phụ trách các tổ chức xã hội của Hội sinh viên. Tôi trở nên im lặng hơn trong lớp.