Chắc do ông không có năng khiếu. Cavett biết rằng điều này làm cho chương trình có hồn, chứ không cần phải tìm kiếm những ý tưởng xa xôi đâu khác. Anh bạn you know liệu có giao tiếp hiệu quả không nếu cứ để thói quen bạn biết không lấn áp? Một thói quen nhỏ nhưng đem lại một tác hại có thể không nhỏ chút nào.
Nếu những người như Lincoln, Kennedy, Churchill có phong cách nói hiệu quả là ngắn gọn sắc sảo thì chúng ta cũng nên khôn ngoan làm giống họ. Ông ta nói lại một lần nữa: Anh thật sự rất tuyệt vời, chàng trai ạ! Giống như ánh sáng một con đom đóm khác với một tia chớp vậy.
Vậy là bạn thành công! Tôi không hề quan tâm đến chuyện tiền bạc. - Benny này, Jeanette có nói với cậu về bữa tiệc tối Chủ Nhật không?
Người ta ước đoán tài sản của Jack là 600 triệu đến 1 tỷ đô la. Chuyện gì phải đến đã đến. Anh nhìn cảnh chúng tôi hối hả chuẩn bị, cảnh các phóng viên hết sửa ống kính rồi loay hoay giấy bút… Tôi để ý thấy hình như anh hơi ngơ ngác.
Và điều này còn tùy thuộc vào sự khác biệt giữa các nền văn hóa, quan niệm đạo đức ở mỗi nơi nữa. Giờ đây ta cũng phải biết rằng nó đã kết thúc. Hoặc nếu thoáng thấy người quen ở gần đó, ví dụ bạn đó tên là Stancey chẳng hạn, thì bạn có thể hô lên: Stacey này, bạn có biết Bill không?.
Nếu không cẩn thận khi dùng chính xác từ thì bạn sẽ gặp bất lợi lớn. Thế là chúng bò ra cười sặc sụa, cười đến chảy cả nước mắt. Những người lính cứu hỏa và nhân viên cấp cứu lay tôi dậy: Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Anh có sao không?!
Cũng nên tránh tối đa những đề tài ít người biết đến, hay chỉ chuyên gia mới bàn tới nổi. Tôi đã chọn được cách thích hợp để nói về Bob. Tôi đã nói mặt trái của vấn đề, những điều ngoài dự đoán.
Rồi chúng ta đưa anh về nhà giữa một cơn mưa tầm tã… Việc nói cũng như vậy. Vì thế lần này tôi muốn hát với một cảm xúc mạnh mẽ hơn.
Nhất định sẽ có một ai đó trong nhóm đông thích hợp để chuyện trò cùng bạn. Câu chuyện sẽ được tiếp nối sống động hơn. Nhưng rồi tôi tự biện hộ cho mình rằng ít ra cũng đã nói chuyện khôi hài giúp vui cho họ (có điều chả thấy ai cười).
Nhưng khi đang nói câu thứ nhất, bạn có thể vạch ra trong đầu câu thứ hai. Như trong chương trình trò chuyện với cựu phó tổng thống Dan Quayle năm 1992, chúng tôi bàn về luật hạn chế việc phá thai một trong những vấn đề nóng bỏng lúc bấy giờ. Ông chủ đài phát thanh nhận thấy điều này và quyết định tôi xứng đáng được chọn, rằng tôi có triển vọng.