Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.
Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.
Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào. Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này.
Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên.
Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt.
Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn.
Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.
Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi.