Đó, chỉ vì vậy mà ông khen tôi là nói chuyện khéo, sự thiệt tôi chỉ là một thính giả kiểu mẫu và biết cổ vũ ông nói thôi. Một hôm, tôi gặp một người hiến binh cưỡi ngựa, có vẻ muốn làm oai lắm. Bạn sẽ thấy như Lincoln và Roosevelt rằng muốn thành công trong bất cứ nghề nào - trừ nghề coi ngục - cần phải hiểu quan điểm của người khác".
Vậy, muốn cải thiện người mà không làm cho người đó phật ý, giận dữ, bạn hãy: Trong một bữa tiệc, ông khách ngồi bên tay mặt tôi quả quyết rằng câu "Có một vị thần nắm vận mạng của ta, ta cưỡng lại không được" là ở trong Thánh kinh. Tôi cũng tin rằng ông không vừa cầm quân, vừa làm chính trị, mà như vậy là phải.
Đó là cơ hội tối hậu để được mối hàng hay không. Muốn vậy, phải khen y cái gì mới được. Không phải vì ông có ý tưởng đó mà tôi tin dùng ông.
Có một chi tiết mà tôi cho là vô cùng thương tâm trong đời của ông bà. Tôi biết một người đã làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn từ 15 năm rồi. Ông ta bèn kể nỗi lo phiền của ông.
Anh nghĩ tôi có nên giữ chị đầu bếp không? - Thưa bà, nên lắm chứ. Nên làm hay không? Tình thế thay đổi hẳn. Chaliapine thở dài nói: "Ông ráng đợi chút nữa trở lại coi.
Tôi đã cho ông ta hay rằng có muốn dọn đi thì phải đóng ngay mấy tháng nhà cho hết hạn, không có, tôi sẽ đưa ra tòa liền. Lão Tử cũng đã đem ra dạy học trò. Một hôm tôi gặp ở Nữu Ước 30 đứa nhỏ tàn tật, chống gậy hay nạng, lết bết leo lên những bực của một nhà ga lớn.
Họ không oán hờn gì hết, họ không cho rằng họ bị chúng tôi phản. Đem giải phẫu bộ óc, thì có một nửa số người điên cũng bình thường như óc chúng ta. Ông đưa những mẫu hàng của tôi ra, và khoe nó tốt.
Văn sĩ irwin Cobb hiểu điều ấy. Vậy, cả tới trong khi nỗi vui mừng thắng trận kích thích ông, mà ông cũng không quên quy tắc quan trọng thứ 5 sau này: "Giữ thể diện cho người" Mười lần thì có tới chín lần những đối thủ, sau cuộc tranh biện, vẫn tin chắc rằng mình có lý.
Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn. Đã từ lâu, nhà đúc chì quen tỏ sự quan trọng của mình bằng giọng thô lỗ với người lại bán hàng cho ông và la ầm lên, mời họ "cút". Thường thường một trăm bức thư mới được một bức trả lời.
Tôi có thuật lạ là biết dùng lời lẽ ôn tồn và những lời khen thành thật". Tôi chắc rằng chị chăm nom nhà cửa không có chỗ nào đáng chê, cũng như cách ăn bận của chị vậy. Thiệt hiếm thấy được một người trong giới của bà, có học thức như bà lại chịu khó viết thư chỉ bảo cho những diễn giả trước máy truyền thanh; tôi mong rằng bà sẽ có lòng tốt để ý tới những bài diễn thuyết sau này của tôi nữa.